Mật mã Tây tạng - Tập 9 - chương 69 - Phần 2 - Ác đấu

Krasnoye phản ứng cũng rất nhanh, hắn vẫn luôn để mắt đến Nhạc Dương, trong sát na cả bọn đều ngẩn ra đó, quả nhiên Nhạc Dương đã nổ súng vào người phe mình. Hắn và Nhạc Dương đứng rất gần nhau, có điều nòng súng dài quá đâm ra bất tiện, bèn vòng tay rút đao chém vào tay phải Nhạc Dương, làm khẩu súng của anh rơi xuống đất. Nhưng Krasnoye đã quên mất lũ sói sau lưng hắn, đối với hắn, khả năng công kích của đám sinh vật hoang dã này chẳng là gì cả, đá cho một cái là chết rồi, vì vậy đối phó với Nhạc Dương mới là vấn đề chính yếu. Chẳng ngờ, một đao vừa chém tới, con dã thú phía sau lưng đã chồm lên, nhằm thẳng vào đầu hắn, Krasnoye lập tức ngã nhào ra đất.

Nhạc Dương rút súng, nổ súng, cổ tay bị chém, Krasnoye bị sói quật ngã, một loạt hành động đó gần như xảy ra cùng một thời điểm, không phân biệt trước sau; cùng lúc ấy, Trác Mộc Cường Ba cũng nhảy vút lên, bàn tay nắm chặt, vuốt thú lộ ra, dồn hết sức lực toàn thân và đà lao từ trên cao xuống, chỉ là, gã và Nhạc Dương chọn cùng một mục tiêu: Daniel!

Trong sáu người thì tên này có vẻ cao lớn nhất, sức lực khỏe nhất, khiến Nhạc Dương và Trác Mộc Cường Ba không hẹn mà cùng ra tay với y. Trác Mộc Cường Ba vồ một cú, móng vuốt của con thằn lằn khổng lồ xé toạc sáu vệt dài trên chiếc áo chống đạn. Tuy vậy, Trác Mộc Cường Ba cũng không khỏi giật mình kinh hãi, gã vốn tự tin nghĩ rằng cú vồ của mình ít nhất có thể rạch toác bụng đối phương ra, thật không ngờ bộ áo liền thân đó lại chắc bền đến thế. Nhưng Nhạc Dương còn kinh hãi hơn gã bội phần, anh chưa từng trông thấy quái thú nào đáng sợ như vậy, khắp người đầy lông lá, vừa đen lại vừa dài, đôi móng vuốt kia xé toạc được cả áo chống đạn! Đáng sợ hơn nữa là, nó còn biết đứng ở vị trí nổi bật, ngụy trang thành một cái cây, vả lại nhằm đúng lúc quan trọng nhất mới tung ra đòn chí mạng. Thật không ngờ, ở chốn này lại tiến hóa ra được loài quái thú có sức mạnh, trí tuệ khủng khiếp, cùng với sự nhẫn nại và gan dạ kinh hồn như vậy, có lẽ nào, đây chính là người sói trong truyền thuyết?

Lúc này, Krasnoye đã bị quật ngã, Zahir và tên còn lại gần như chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tại sao sau lưng có kẻ đánh lén, trên không cũng có kẻ đánh lén, rồi cả Nhạc Dương cũng đánh lén người của mình, rốt cuộc là phải đối phó với bên nào? Nhưng lúc này, lũ sói sau lưng đã bổ đến, mặc cho Nhạc Dương và con quái thú trên trời nhảy xuống kia đang mặt đối mặt, bọn chúng vội vàng quay mình lại phòng thủ.

Nhạc Dương nhất thời cũng không nhận ra con quái thú bất thình lình từ trên cao nhảy xuống kia là giống gì, xoay nòng súng qua chuẩn bị nhả đạn theo bản năng. Trác Mộc Cường Ba không kịp giải thích, bất giác áp dụng luôn thuật cận chiến Lữ Cánh Nam truyền dạy một cách hết sức tự nhiên, thuận thế chụp lấy nòng súng mà quên mất tay mình đang đeo bộ vuốt thú. Nhưng Nhạc Dương thì biết cặp móng vuốt đó lợi hại nhường nào, thấy bàn tay to bè của quái thú vỗ tới, anh hoảng hốt vội rụt súng về, đồng thời hơi nghiêng người ra phía sau. Không ngờ, con quái thú ấy còn linh hoạt hơn, đôi móng vuốt bảo dừng là lập tức dừng sững lại, mắt thấy đối phương sắp biến chiêu xọc thẳng tới, Nhạc Dương vội vàng xoay người đá tạt lên một cú.

Lúc này, Trác Mộc Cường Ba mới kịp hét lên một tiếng: "Tôi đây." Đồng thời rụt móng vuốt vào ống tay áo, nhưng nào ngờ, vì quá lâu không nói tiếng người, Trác Mộc Cường Ba vừa dứt lời, bản thân cũng giật thót mình, không hiểu vừa nói gì nữa.

mật mã tây tạng

Nhạc Dương cảm tưởng như mình đá trúng đối phương, không khác nào đá phải một tảng đá, bàn chân tê rần không nói làm gì, suýt chút nữa anh còn bị chấn động bật ngược trở lại nữa. Tiếp đó, anh nghe con quái thú kia gầm lên, ai biết được đó là âm thanh gì chứ, chỉ thấy tiếng vang như sấm, khiến người ta không khỏi rùng mình rởn cả gai ốc. Con quái thú này thật đáng sợ! Vết thương trên tay phải lại nhói lên, cảm giác chảy khá nhiều máu, không hiểu có phải đã đứt gân tay rồi hay không nữa.

Còn trong lúc ấy, ba tên lính đánh thuê còn lại đang chiến đấu một chọi một với ba anh em sói xám, chỉ là Sói Cả bị liệt một chân, lúc bổ nhào lên không thể hung mãnh được bằng Sói Hai và Sói Út. Cú lao của Sói Cả bị Zahir lách người né tránh, rồi rút súng ra xả một loạt đạn ép nó phải thối lui, kế đó, lại một loạt đạn khác đẩy lùi Sói Hai, cứu Krasnoye một mạng. Không ngờ, Krasnoye vừa thoát khỏi cái chết, đã không nghĩ ngợi gì, chĩa súng nhằm thẳng vào Nhạc Dương. Lúc này, Nhạc Dương đang đứng xây lưng lại với Krasnoye, đối mặt với con quái thú đáng sợ không rõ lai lịch kia. Anh đã nhìn rõ, dưới lớp lông dài che kín mặt con quái thú, dường như có một đôi mắt khá giống mắt người. Còn Trác Mộc Cường Ba đã trông thấy Krasnoye, gã liền gầm lên một tiếng, bổ nhào về phía Nhạc Dương. Nhạc Dương ngây người nhìn cái bóng đen ấy ập xuống người mình, đang định nổ súng thì cổ tay đã bị đối phương giữ chặt, trong đầu chỉ kịp lóe lên một suy nghĩ sau cùng: "Thôi tiêu đời rồi."

Chợt nghe sau lưng có tiếng súng nổ, những vệt đạn lóe lên sát sạt ngay phía trên đầu anh, bắn lên người quái thú kia, chỉ thấy lớp da bên ngoài của nó tung lên, dường như cả xương cũng lộ ra, những mạch máu đen sì như rễ cây chằng chịt, trông kinh khủng khó mà tả nổi bằng lời. Thế nhưng, con quái thú ấy vẫn ôm chặt lấy anh lăn tròn dưới đất, không chịu buông tay.

Lăn thêm mấy vòng nữa, Nhạc Dương dần dần nhìn rõ, lông dài mọc đầy mặt quái thú dường như là râu và tóc, đường nét khuôn mặt cũng giống như mặt người, đôi mắt ẩn dưới lớp râu tóc rậm rịt ấy, đôi mắt kiên nghị, trầm ổn ấy, sao mà quen thuộc thế!

Đạn đã ngừng bay, hai thân hình cũng ngừng lăn tròn, quái thú đè lên người Nhạc Dương, áp sát tai anh, cuối cùng cũng thốt lên hai âm tiết bằng giọng nói thân thuộc thuở trước: "Tôi đây." Âm thanh khe khẽ, nhưng quen thuộc, đôi mắt Nhạc Dương lập tức mờ đi, khẽ kêu lên thảng thốt: "Cường Ba thiếu gia!"

Một tia sáng chói mắt lóe lên, kế đó ầm lên tiếng nổ lớn, nhấn chìm giọng nói của Nhạc Dương xuống. Không hiểu tên lính đánh thuê nào đã ném một quả lựu đạn mù ra, trong tai Trác Mộc Cường Ba và Nhạc Dương vang lên những tiếng ong ong nhức óc. Thời gian không cho phép họ nói nhiều hơn, Trác Mộc Cường Ba chống tay bật dậy, gã biết, tuy rằng sức chiến đấu của ba anh em sói xám không thấp, nhưng dẫu sao chúng cũng chỉ có nanh vuốt, vả lại đám lính đánh thuê này còn sử dụng vũ khí hiện đại, rất có khả năng ba anh em sói xám chưa từng gặp qua bao giờ, rất có thể chúng sẽ phải chịu thiệt thòi. Vì vậy, gã chỉ đưa tay kéo Nhạc Dương lên, rồi hỏi nhanh một câu: "Còn chiến đấu được không?" Gã cho rằng, sau khi kết thúc cuộc chiến này, mình và Nhạc Dương sẽ có vô khối thời gian mà trò chuyện.

Đưa mắt nhìn lại chiến trường, ba anh em sói xám rõ ràng bị quả lựu đạn mù làm cho sững lại, đang hoang mang chưa biết ứng phó thế nào. Krasnoye đánh lén Nhạc Dương đã phải trả một cái giá đau thương, hắn nằm ngửa dưới đất, hai tay vẫn giương súng, chưa chết hẳn, nhưng chỗ cổ đã có máu tươi tuôn chảy như suối. Sói Út và Sói Cả vốn đang hợp lực đối phó với Zahir bị tiếng nổ bất thình lình làm cho hoảng hốt, Sói Hai cũng chạy ra xa khỏi Ramada, hiển nhiên quả lựu đạn mù vừa rồi chính là do tên này ném. Vừa thấy Trác Mộc Cường Ba đứng lên, bọn chúng liền tự động tụ tập lại, tuy vẫn chưa rõ lắm về Nhạc Dương đứng sau lưng gã, nhưng bản năng cho chúng biết rằng, A U Chang đã để lộ lưng ra với người ấy, thì rõ ràng đối phương và A U Chang đã hình thành một hiệp định ngầm gì đó rồi.

Hai tên lính đánh thuê kia cũng chẳng hơn gì, bọn chúng còn ở gần quả lựu đạn mù hơn, chỉ là Ramada lúc ném lựu đạn mù ra đã tính toán sẵn, vừa rời tay đã lập tức tranh thủ đội mũ bảo hiểm lên, phòng hộ toàn thân. Còn Zahir chỉ kịp nhận ra ánh chớp lóe lên, không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, trong đầu hiện lên hình ảnh cuộc chém giết chớp nhoáng vừa nãy, ý chí chiến đấu hoàn toàn tiêu tán. Hắn không nhìn phương hướng, cũng chẳng buồn để tâm xem đồng bọn sống chết thế nào, lập tức co chân bỏ chạy.

Nhạc Dương vừa đứng dậy, trông thấy Zahir chạy trốn, lập tức giơ súng lên bóp cò, đến khi bắn hết đạn mới thôi. Nhưng cả băng đạn đều bắn vào lưng và bụng Zahir, hoàn toàn không tác dụng gì mấy. Có điều khi Nhạc Dương giương súng, Trác Mộc Cường Ba cũng đã tháo Phi lai cốt ra, chạy đà mấy bước, xoay người, nhắm đúng hướng, rồi buông tay!

Phi lai cốt tựa một cái bánh xe khổng lồ đuổi theo Zahir, chỉ nghe "bùng" một tiếng, Zahir như bị một cái búa nặng mấy chục cân đập phải, một đầu sắc nhọn của Phi lai cốt xuyên thẳng qua áo chống đạn, đâm vào ngực hắn, rồi tiếp tục vòng xoay, tựa như một cái thìa khổng lồ khoét lõm một lỗ trên ngực Zahir, áo chống đạn rách toác, cả xương xườn cũng chĩa ra ngoài. Zahir vẫn tiếp tục chạy, nhưng các thứ trong lồng ngực và bụng đã xổ ra tung tóe khắp nơi, chỉ được hai ba bước, hắn đổ gục.

Ramada bấy giờ mới điều chỉnh xong chế độ quan sát trên mũ bảo hiểm, chỉ trông thấy lồng ngực Zahir bị xé toác, nội tạng và máu bắn tung tóe khắp mặt đất mà không rõ Trác Mộc Cường Ba làm như thế nào. Hắn biết con quái thú đứng hai chân như người kia đáng sợ vô cùng, nhưng đồng thời cũng thắc mắc, tại sao Nhạc Dương lại không hề gì thế kia? Không kịp nghĩ ngợi nhiều, y giương súng lên bắn vào con quái thú khủng khiếp đó theo bản năng. Trác Mộc Cường Ba và Nhạc Dương tách sang hai bên né tránh, dường như gã nghe thấy Nhạc Dương đang hét lên gì đó, chỉ là tiếng nổ vừa nãy vẫn ảnh hưởng đến thính giác, nên cũng không tài nào nghe rõ được.

Ramada đã nhắm vào Trác Mộc Cường Ba, một lòng muốn giết gã trước, những viên đạn như có mắt cứ bám sát theo gã không rời. Trác Mộc Cường Ba tránh được hai lần, đang ngon trớn, bỗng nhiên trượt ngã một cú. Thì ra, chiếc áo da đã rách toang, mớ rễ cây quấn quanh người cũng bung ra kéo lê dưới đất, Trác Mộc Cường Ba trượt ngã vì giẫm phải y phục của chính mình. Mắt thấy tưởng chừng như đã không thể né tránh, tay vừa chạm xuống mặt đất, trong lúc nguy cấp gã liền đạp mạnh hai chân một cách rất tự nhiên, kế đó hai tay cũng chống lên, nhảy vụt tới như con ếch, không ngờ tránh được một loạt đạn. Nhưng loạt đạn tiếp theo lại bay tới, Trác Mộc Cường Ba không kịp bật người dậy, bất đắc dĩ đành lặp lại cú nhảy ếch vừa rồi thêm một lần nữa. Lần này, gã đột nhiên phát hiện ra, toàn bộ động tác này thật nhẹ nhàng tự nhiên, không hề có cảm giác gượng gạo gì, tựa như mình đã luyện tập rất lâu rất lâu rồi vậy. Gã nhảy lên thêm một lần nữa để tránh đạn, trong lúc ấy cũng kịp nhớ ra, thì ra đây là một trong các động tác Lữ Cánh Nam từng dạy gã, chỉ khác là, lúc luyện tập, gã thực hiện khi đang ngồi trên mặt đất, còn giờ thì tứ chi đều chống xuống. Lẽ nào, những động tác Lữ Cánh Nam dạy gã, không chỉ dùng để hỗ trợ hô hấp, mà còn có thể ứng dụng trong thực chiến nữa sao?

Nghĩ thông điểm này, động tác của Trác Mộc Cường Ba càng lúc càng thêm thành thục, hai tay chống xuống đất ấn mạnh về phía sau một cái, hai chân tự nhiên co lên, thân hình cong lại, sau đó hai chân vừa chạm đất liền giẫm mạnh, thân hình duỗi ra, hai tay bổ nhào về phía trước, khoảng cách mỗi bước nhảy như vậy cực lớn, thoạt nhìn còn nhanh hơn chạy bằng hai chân nhiều. Trác Mộc Cường Ba tựa như một con báo săn đang lao đi vun vút, ban đầu Ramada vốn cảm thấy gã trông hơi giống người, nhưng nhìn cách thức di chuyển đó, hắn không còn nghi ngờ gì nữa, đây rõ ràng là một con dã thú!

Trác Mộc Cường Ba mỗi lúc một thêm tự tin với phương pháp tránh đạn này, gã bắt đầu thấy hưởng thụ được cảm giác thích thú tột cùng khi chạy nhảy, đồng thời cũng dần dần lĩnh ngộ, đây vốn chính là một phương thức mô phỏng theo cách chạy của loài sói, tứ chi chạm đất, cong mình, đạp chân, duỗi lưng... Gã bắt đầu chạy vòng xung quanh Ramada, khiến hắn lâm vào trạng thái tột cùng căng thẳng, đạn bắn ra liên tiếp rơi vào khoảng không.

Nhạc Dương đứng cạnh đó cũng nhìn đến ngẩn cả người ra, nhất thời quên cả thay băng đạn, ngược lại, ba anh em sói xám thì tỏ ra hưng phấn lắm... A U Chang cuối cùng đã biết cách chạy rồi. Lúc này, ảnh hưởng của quả lựu đạn mù đối với chúng đã từ từ giảm bớt, lũ sói xám đang hồi phục lại thị lực và thính lực bắt đầu chạy theo sau Trác Mộc Cường Ba, vòng vòng xung quanh Ramada ở một khoảng cách xa hơn.

Ramada càng thêm luống cuống, con quái thú đen đúa kia dường như có thể lao tới đè ngửa hắn ra bất cứ lúc nào, trong óc hắn đã thấp thoáng hiện lên hình ảnh cổ họng mình bị hàm răng sắc nhọn của quái thú xé nát, những gai nhọn màu đen tua tủa khắp người kia đâm sâu vào huyết quản, hoặc giả, con quái thú sẽ đâm thủng bụng hắn giống như đã làm với Zahir, móc nội tạng ra ngoài vung vãi, đến cả áo chống đạn cũng không thể cản được đòn tấn công ấy kia mà! Khi hắn bắn hết một băng đạn, lấy ra băng khác, cánh tay không ngờ lại run lên bần bật, không sao lắp vào được. Cơ hội tốt như thế, Trác Mộc Cường Ba dĩ nhiên không thể nào lại bỏ qua, gã tức thì sử dụng phương thức tiến lên theo đường zic zac kỳ dị của anh em nhà sói xám nhanh chóng áp sát lại gần Ramada.

Liếc trông thấy Trác Mộc Cường Ba xồ tới, Ramada càng thêm căng thẳng, hai ba lần liền vẫn không cắm được băng đạn vào, bèn dứt khoát ném luôn súng đi, giật ba lô kéo từ sau lưng ra trước ngực, mở phéc mơ tuya, thọc tay vào trong. Nhạc Dương vừa thấy Ramada kéo ba lô ra phía trước, lập tức thầm kêu không hay, lớn tiếng hét gọi tên Trác Mộc Cường Ba, đồng thời cũng xông tới. Nhưng lúc này, thính giác của Trác Mộc Cường Ba vẫn chưa hồi phục, không nghe rõ tiếng gọi của Nhạc Dương, nhưng ba anh em sói xám thấy hành động lạ kỳ của Nhạc Dương, đều ngạc nhiên thả bước chậm lại đề phòng.

Trác Mộc Cường Ba tuy không nghe thấy tiếng Nhạc Dương gọi, nhưng gã lại trông thấy anh đang xông thẳng tới, biết rằng nhất định có nguyên nhân gì đó, bèn buông tha cho Ramada, chạy ngược về phía Nhạc Dương. Sự việc xảy ra quá bất ngờ, nếu Nhạc Dương không kêu lên, hoặc Trác Mộc Cường Ba đã bổ tới quật ngã Ramada, hay nếu Ramada biết Trác Mộc Cường Ba là con người, thì cũng không sợ đến mức sử dụng phương pháp cầm bằng với tự sát ấy để ngăn không cho gã tiếp cận mình. Tóm lại, đúng vào khoảnh khắc Trác Mộc Cường Ba chạy tới trước mặt Nhạc Dương, Ramada đã rút trong ba lô ra một vật thể trông như cái đĩa thép đường kính khoảng hai mươi xăng ti mét, ấn nút, đèn đỏ trên đĩa lập tức sáng lên. Hắn không nghĩ ngợi gì, ném luôn cái đĩa về phía Trác Mộc Cường Ba và Nhạc Dương.

Mìn cá nhân, đây là vũ khí mạnh nhất bọn Nhạc Dương mang theo lần này, chắc là Merkin dùng để đối phó với các loại sinh vật cỡ lớn kiểu như lũ thằn lằn khổng lồ. Điểm khác biệt của loại mìn này với mìn bình thường là, bên trong quả mìn, được nhồi bằng thuốc nổ Cơn Lốc Đen, mỗi đĩa tròn như vậy, tương đương với hai cân thuốc nổ TNT, phạm vi nổ bao phủ chu vi 30 mét. Loại mìn này cực kỳ mẫn cảm, chỉ chạm khẽ một cái là sẽ nổ ngay, không ngờ Ramada lại ném ra như là ném lựu đạn vậy.

Trác Mộc Cường Ba vừa mới đứng thẳng, một lực đẩy khủng khiếp từ phía sau đã ập đến, tiếp sau đó là tiéng nổ đinh tai nhức óc, sóng xung kích đẩy gã và Nhạc Dương văng lên không trung, rơi xuống chỗ mép bình đài. Ba anh em sói xám rạp mình xuống thấp, lại ở khá xa, vậy mà vẫn phải không ngừng lăn tròn trên mặt đất.

Nơi Trác Mộc Cường Ba và ba anh em sói xám đốt lửa vốn đã ở khu vực sát mép bình đài, mới rồi chiến đấu với bọn lính đánh thuê một trận, lại càng ra gần rìa mép hơn, lực đẩy khủng khiếp của quả mìn khiến Nhạc Dương và Trác Mộc Cường Ba lộn nhào trên không trung mấy vòng liền, lúc hai thân hình rơi xuống, Trác Mộc Cường Ba ở phía bên trong, còn Nhạc Dương lại rơi ra phía bên ngoài bình đài, Trác Mộc Cường Ba úp mặt xuống, còn Nhạc Dương thì ngửa mặt lên trời. Trác Mộc Cường Ba nhìn xuống phía dưới, kinh hãi kêu lên: "Nhạc Dương, đưa tay cho tôi!"

Nhạc Dương thoáng ngạc nhiên, thấy Cường Ba thiếu gia ở trên không đưa tay ra với mình, cũng đưa tay lên tóm lấy một cách hết sức tự nhiên. Trác Mộc Cường Ba vươn tay ra, giữ chặt cổ tay Nhạc Dương, thở phào nhẹ nhõm: "Bắt được cậu rồi."

Nhạc Dương còn tưởng Cường Ba thiếu gia đùa với mình, bỗng thấy Trác Mộc Cường Ba ở trên cao còn mình thì thấp hơn một chút, kế đó thấy cánh tay căng cứng, bấy giờ mới phát hiện, thì ra Trác Mộc Cường Ba đã hạ xuống bình đài, còn mình thì rơi ra bên ngoài, thân hình đeo lơ lửng trên không.

Tay Nhạc Dương nắm chặt cổ tay Trác Mộc Cường Ba, bàn tay Trác Mộc Cường Ba cũng quấn lấy nắm chặt cổ tay Nhạc Dương, hai người bám chặt nhau, đeo lơ lửng bên mép bình đài. Cách này vốn rất chắc chắn, chỉ cần hai người đều không buông tay thì sẽ không thể tách ra được, nhưng Trác Mộc Cường Ba lại rơi xuống chỗ đất trống, nửa thân trên đã hoàn toàn bị Nhạc Dương kéo ra bên ngoài rìa mép, dưới chân lại không có điểm nào dồn lực, cả người gã đang không ngừng nhích dần nhích dần ra phía bên ngoài.

Một tay Trác Mộc Cường Ba giữ chặt Nhạc Dương, tay kia quờ quạng muốn nắm được thứ gì đó gồ lên hòng trụ vững thân mình, nhưng bàn tay chạm đất, chỉ thấy phẳng lì. Không kịp nghĩ ngợi nhiều, gã nắm chặt tay lại, vuốt thú bật ra, định dùng móng vuốt sắc nhọn bập xuống nền đất trơn chuội. Đáng tiếc, trọng lượng của hai người quá lớn so với lực ma sát, vuốt thú cào xuống mặt đất phát ra những âm thanh "két két", song vẫn không thể nào ngăn cản được đà trượt xuống dưới của Trác Mộc Cường Ba và Nhạc Dương. Trác Mộc Cường Ba chỉ cần nhích thêm một chút ra phía trước, thân thể sẽ hoàn toàn mất thăng bằng và rơi xuống, đúng lúc ấy, gã bỗng cảm thấy chân mình căng ra, tựa như có thứ gì đó giữ lại, liền sau đó, chân kia cũng bị kéo lại. Trác Mộc Cường Ba biết, nhất định là ba anh em sói xám đến giúp, chỉ là lúc này một nửa người gã đang lơ lửng giữa tầng không, cắm đầu xuống phía dưới rìa mép bình đài, không thể nhìn thấy tình hình phía sau, chỉ đành kêu lên: "Sói Cả, Sói Hai, Sói Út, cố gắng lên!"

Trác Mộc Cường Ba cảm thấy lực kéo dưới chân mình tăng lên rõ rệt, nhưng dù phía sau có dùng sức đến mấy, thì cũng chỉ cân bằng được với trọng lượng của Trác Mộc Cường Ba và Nhạc Dương, hai người cứ lơ lửng như vậy, không rơi xuống, mà cũng không thể trở lên.

Nhạc Dương ngẩng đầu lên nhìn Trác Mộc Cường Ba, giờ anh đã không thể nhìn rõ những đường nét gương mặt như được chạm trổ bằng dao khắc của Cường Ba thiếu gia nữa, nhưng đôi mắt ấy thì vẫn rực lên những tia sáng chói ngời, không, so với trước đây, đôi mắt ấy còn sáng hơn bội phần. Cảnh tượng này, cứ lặp đi lặp lại không ngừng, trong cả cuộc hành trình dài đằng đẵng của họ, đã bao nhiêu lần phải cùng đồng đội nắm tay nhau bên lằn ranh sinh tử thế này... Trương Lập, giáo quan, anh Ba Tang... giờ họ đang ở nơi đâu?

Nhạc Dương lại nhoẻn miệng nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

"Cường Ba thiếu gia, anh không giận tôi à?"

"Giận cậu chứ! Cậu tưởng tôi không biết chuyện các người đã làm ư? Cậu về hùa với thầy giáo gạt tôi!"

Một ánh mắt đơn giản, đôi bên đều có thể hiểu được ý tứ của nhau, Nhạc Dương gượng cười ngượng ngùng, anh đang chưa biết phải giải thích với Cường Ba thiếu gia như thế nào, không ngờ, Cường Ba thiếu gia đã tự đoán ra được rồi.

Đột nhiên, "sột" một tiếng, Trác Mộc Cường Ba và Nhạc Dương lại trượt xuống thêm một chút nữa. Thì ra chiếc áo da của Trác Mộc Cường Ba sớm đã bị mảnh văng của quả mìn xé rách tả tơi, tuy ba anh em sói xám đều cắn rất chặt, nhưng vết rách không chịu được trọng lượng của hai người, lại toạc ra thêm.

Trác Mộc Cường Ba vội nói: "Mau lên, túm lấy áo của tôi bò lên!" Bản thân gã không thể tự đứng dậy, chỉ có thể để Nhạc Dương giẫm lên người mình lên trước. Nhạc Dương cười khổ giơ tay phải lên, Trác Mộc Cường Ba bấy giờ mới nhìn thấy vết thương đẫm máu kinh khủng đó.

Ánh mắt Trác Mộc Cường Ba lại toát lên vẻ kiên nghị chắc chắn, bình tĩnh nói: "Cố gắng lên, Nhạc Dương, tôi sẽ không buông tay đâu!"

Trái tim Nhạc Dương thắt lại. Trương Lập đã kể đi kể lại không biết bao nhiêu lần: Cường Ba thiếu gia từng nắm chặt tay anh như thế nào, câu nói "tôi sẽ không buông tay" ấy đã khiến anh chấn động đến nhường nào, ánh mắt, ngữ khí, nét mặt của Cường Ba thiếu gia lúc ấy như thế nào... Nhạc Dương cũng từng vô số lần tưởng tượng ra cảnh tượng đó trong óc, thật không ngờ, lại có một ngày, Cường Ba thiếu gia nắm chặt tay mình, nói với mình câu "Tôi sẽ không buông tay" ấy!

Chỉ là Nhạc Dương, đã đưa ra quyết định hoàn toàn khác với Trương Lập, anh buông tay trái ra, khiến Trác Mộc Cường Ba không thể không nắm chặt hơn, gã lớn tiếng quát: "Không được làm chuyện ngu ngốc!"

Thân thể hai người lại nhích xuống thêm một chút nữa.

Nhạc Dương nở một nụ cười rất vui vẻ, trong lòng cũng thực sự vui vẻ thầm nhủ: "Không kịp nữa đâu, Cường Ba thiếu gia... những gì cần làm, tôi đã làm cả rồi, mọi người, phải thay chúng tôi hoàn thành hành trình này đấy nhé." Tay phải anh vẫn giơ lên, nhưng lại chầm chậm, tách ngón tay út của Trác Mộc Cường Ba ra.

"Cường Ba thiếu gia, có lẽ, có lẽ giáo quan vẫn chưa chết, ít nhất, tôi chưa thấy cô ấy lại tìm đến chỗ Merkin." Ngón út của Trác Mộc Cường Ba chầm chậm bị tách ra, Nhạc Dương sắp xếp lại mạch suy nghĩ, chọn những điều quan trọng để nói, đồng thời, cánh tay anh cũng bắt đầu chầm chậm trượt xuống, thoát khỏi bàn tay Trác Mộc Cường Ba.

Trác Mộc Cường Ba cuống lên, lớn tiếng hét: "Nhạc Dương! Nhạc Dương!"


hẹn hò

------------------------------

------------------------------
Đã đọc : 2255 lần

Liên hệ tư vấn

hỗ trợ trực tuyến

CHÚ Ý: AVS KHÔNG TƯ VẤN QUA CHAT

tư vấn qua điện thoại (3.000 đồng/phút): 1900 68 50 hoặc (04)1088 - 1 - 7

tư vấn trực tiếp: 2/15, phố Đào Duy Từ, phường Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội

Lĩnh vực tư vấn:

- tư vấn tâm lý tình cảm, hôn nhân, gia đình

- tư vấn nuôi dạy trẻ

- tư vấn sức khỏe tình dục: xuất tinh sớm, lãnh cảm, nghệ thuật phòng the, bệnh tình dục....

- tư vấn sức khỏe sinh sản, giới tính

- tư vấn trị liệu tâm lý

- Các vấn đề tâm lý khác như ly hôn, stress

Gọi -1900 68 50 để đặt lich tư vấn trực tiếp

Biểu giá tư vấn tại đây

Khách hàng tư vấn trực tuyến xem hướng dẫn tư vấn tại đây

Truyện hay

Truyện ngắn: Cái kính của gã bạn trai cũ

Truyện ngắn: Cái kính của gã bạn trai cũ

Có rất nhiều cách để chấm dứt một mối quan hệ, đặc biệt là kiểu quan hệ tình cảm nam nữ. Tôi vẫn hình dung mọi chuyện đơn giản thế này, hai cục nam châm điên cuồng hút nhau, rồi tới khi bản thân chúng mất đi lực hút, hoặc giả bi ai hơn cứ cho là... Đọc thêm

Banner