Mật mã Tây tạng - Tập 9 - chương 69 - Phần 1 - Gọi sói

Ngày hôm sau, khi Sói Cả tránh sang một bên nhường lối ra khỏi hang động, Sói Hai và Sói Út lao vút ra ngoài, Trác Mộc Cường Ba tưởng bọn chúng định đến chỗ đầm nước xem sao, không ngờ, ba anh em sói xám chỉ dừng lại bên dòng nước, lại nhúng cả mũi miệng vào làn nước lạnh buốt. Bấy giờ, gã mới hiểu, thứ mùi vị trong không khí mà gã không thể cảm tri được hôm qua lại bắt đầu ảnh hưởng đến lũ sói, tên Thao thú sư kia đang gọi chúng, chỉ là lần này, có lẽ khoảng cách gần hơn, hướng gió thẳng hơn, nên ảnh hưởng đối với ba con sói cũng càng lớn hơn.

Không lâu sau, Sói Hai hắt hơi mấy cái liền, lắc đầu thật mạnh rồi "tòm" một tiếng, nhảy thẳng xuống nước. Trác Mộc Cường Ba đang định kéo nó lên, lại chợt thấy Sói Cả khẽ gầm gừ, lông trên cổ dựng ngược, rồi cũng nhảy xuống theo. Dòng nước lạnh buốt khiến nó lập tức run lên bần bật. Chỉ có Sói Út là vẫn nhìn chằm chằm xuống nước, không dám nhảy xuống, nhúng chân xuống mấy lượt rồi lại thôi. Nhưng nó đứng trên bờ, chỉ giây lát sau là bắt đầu có cảm giác đầu nặng chân nhẹ, loạng choạng như kẻ say, như thể bị một sợi dây vô hình buộc lấy, kéo về phía đầm nước. Sói Út đưa mắt nhìn Trác Mộc Cường Ba với ánh mắt vô tội, tựa như muốn Trác Mộc Cường Ba giúp nó. Trác Mộc Cường Ba đành nghiến răng, ôm con sói lên, đặt xuống giữa dòng nước. Sói Út run lập cập, nhưng tinh thần hình như đã tỉnh táo hơn nhiều.

Ba anh em sói xám thả mình trôi theo dòng nước, dường như muốn tránh xa thứ mùi kia, chỉ là nơi này đã rất gần đến rìa mép tầng bình đài thứ ba rồi, qua vài chỗ ngoặt, bọn chúng cũng không dám bơi tiếp nữa. Phía trước chính là mép bình đài, nếu đi nữa, sẽ bị dòng thác cuốn trôi xuống dưới.

Khoảng hơn chục phút sau, Sói Cả lên bờ, sắc mặt tái xanh. Trác Mộc Cường Ba sớm đã đốt một đống lửa lớn, ba anh em sói xám đều rúc lại sát cạnh đống lửa, rùng mình vẩy đi những giọt nước bám trên lông, rồi lại chạy mấy vòng xung quanh, hong khô thân thể, chưa kịp nghỉ ngơi, thứ mùi kia dường như lại bay đến.

Suốt cả một buổi sáng, ba anh em sói xám phải kháng cự lại thứ mùi đó, có ba lần không thể không nhảy xuống nước, mỗi lần từ dưới nước lên bờ, Sói Cả lại ngước nhìn về hướng tỏa ra mùi hương đó, ánh mắt kiên nghị, rực lửa hận thù.

Soares dùng hết bình thuốc cuối cùng, ủ rũ nhảy xuống khỏi đống đá lổn nhổn. Đối mặt với ánh mắt bình tĩnh của Merkin, y chỉ biết thất vọng lắc lắc đầu. Merkin khẽ mỉm cười. Thoáng sau, đám lính trinh sát tỏa đi các hướng nhanh chóng truyền tin về, đều không phát hiện ra dấu vết nào của sói. Khafu lẩm bẩm: "Hôm nay nghỉ lại đây thêm một ngày à?" Y ngoảnh đầu nhìn lại, thấy vài tên lính đánh thuê đang rỗi việc lấy xương hươu ra ném nhau, còn đa phần nằm lăn lóc ngủ khì.

Merkin không đáp, chỉ nhìn Soares hỏi: "Anh nói xem, Kahn?"

Soares hiểu ý Khafu, đám lính đánh thuê này vốn chưa từng gặp lũ sói dẫn đường, có bao nhiêu người tin chuyện này cũng là một vấn đề, tính đến giờ, cả bọn đã vòng vèo trong khu vực sương mù che phủ này gần hai tháng trời, mà lần này vì đi tìm lũ sói, lại phải vòng thêm một quãng đường dài nữa, nếu cứ ở lại đây mãi, chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề. Biết thì biết vậy, nhưng y vẫn lạnh lùng nói: "Thủ hạ của anh, có một hai ngày mà cũng không khống chế được hả?"

Khafu lập tức nói: "Tôi cần biết thời gian chính xác, anh đưa ra thời hạn đi, rốt cuộc là bao nhiêu ngày nữa, chúng ta mới nhìn thấy bóng dáng lũ sói của anh? Như vậy, tôi cũng dễ ra lệnh cho đám thủ hạ!"

mật mã tây tạng

Soares sững người, đây chính là việc mà y không thể nào khẳng định được. Y đưa mắt nhìn đám người nhàn rỗi vô sự ấy, trong lòng hiểu rất rõ, một khi nổi điên lên, đám lính đánh thuê này sẽ biến thành những sinh vật còn đáng sợ hơn đàn sói gấp bội. Y gọi Nhạc Dương đến, rồi hỏi: "Hôm qua chúng ta đã đi được bao xa? Ý tôi là, đường thẳng ấy."

Nhạc Dương kéo phéc mơ tuya trên ba lô sau lưng Max, mở máy tính ra, nhập số liệu vào rồi đáp: "Theo thống kê của máy tính, ngày hôm qua, chúng ta đi được khoảng hai mươi cây số."

Soares khẳng định: "Âm thanh chúng ta nghe được hôm trước, nhất định chỉ trong khoảng hai mươi cây số, nơi này có một đàn hươu lớn như vậy, lũ sói không thể nào đi quá xa được! Chắc chắn là chúng hoạt động ở gần quanh đây. Phạm vi tìm kiếm hôm qua hẹp quá, tuyển cho tôi một đội, tôi muốn đích thân tìm kiếm thêm lần nữa."

Khafu nói: "Bao nhiêu người cũng có, nhưng anh định tìm kiếm bao lâu đây?"

Soares ngẩng đầu lên, trợn mắt nhìn Khafu: "Một ngày hôm nay thôi!"

Khafu gật gật đầu, không nói năng gì nữa.

Merkin lạnh lùng nhìn hai người, không khí này rất không ổn, y rất không thích, không thể để mặc cho nó tiếp tục phát triển như vậy nữa, nhưng đối với hai người bạn cũ, y lại không thể đối xử như với đám lính đánh thuê kia được. Merkin bất giác hồi tưởng lại toàn bộ bộ máy của mình: Soares có thể khống chế động vật, muốn đến được thế giới Tu Di đầy rẫy quái thú hoành hành như trong sách cổ miêu tả ấy, nhất thiết không thể thiếu Soares được. Còn Khafu lại là lực lượng ẩn giấu của y, là hậu thuẫn thực sự của y trong chuyến đi lần này, đội cảm tử trước đó chẳng qua chỉ là quân cờ dùng để mê hoặc đối thủ, bọn chúng đã được định sẵn là sẽ hy sinh toàn bộ. Có Khafu và Soares trợ giúp, y nhất định có thể thuận lợi hoàn thành hành trình này. Vả lại, hai người này đã từng gặp mặt nhau, quan hệ không tốt lắm, nhưng cũng không thể nói là quá tệ, một người vì báu vật ở Bạc Ba La thần miếu, một người vì muốn nghiên cứu kỹ năng điều khiển động vật sâu hơn, về mặt lợi ích cũng không tồn tại mâu thuẫn gì. Vậy mà, giờ đây chỉ vì một con sói, hai nhân vật lão làng ấy lại dùng lời nói mỉa mai công kích nhau như hai con gà chọi, rốt cuộc là đã nảy sinh vấn đề gì vậy?

Merkin đang suy nghĩ, lại nghe Soares nói: "Nhạc Dương, cậu cũng dẫn theo một tổ, chúng ta chia ra hai hướng tìm kiếm."

Merkin liếc nhìn Soares, ngạc nhiên nói: "Để Nhạc Dương đi hả?"

Soares gật đầu: "Không phải tôi không tin thủ hạ của Khafu, chỉ là việc tìm sói này, cần phải có một số tri thức chuyên nghiệp nhất định. Sói là loài động vật cực kỳ thông minh, ngoại trừ là một con sói chết, bằng không nó sẽ không ở một chỗ để anh tìm đâu, thông thường, anh chưa phát hiện ra nó, thì nó đã quan sát anh từ lâu rồi. Đặc biệt là trong sương mù dày đặc thế này, người nhiều cũng chẳng có tác dụng gì, vì vậy tôi không định dẫn theo nhiều quá, chỉ cần ba người là đủ, nhưng nhất định phải là những tên nhanh nhẹn, cẩn trọng nhất. Ngoài ra, tôi cũng từng dạy cho Nhạc Dương một số cách thức tìm sói, cậu ta cũng giúp được một tay."

Merkin ngoảnh đầu nhìn Nhạc Dương, lại nói: "Cậu cần bao nhiêu người?"

Nhạc Dương nói: "Năng lực tìm dấu vết lũ sói của tôi không bằng ông Soares, đành phải bổ sung bằng nhân số thôi, nhưng ông Soares cũng đã nói rồi, nhiều quá cũng không được, thôi thì... năm người vậy."

Merkin nhìn Nhạc Dương một lúc lâu, rồi mới khẽ gật đầu.

Lúc Khafu dẫn Nhạc Dương và Soares đi tuyển người, Max ghé sát tai Merkin thì thầm: "Ông chủ, có cần tôi dẫn một nhóm đi theo hắn không?"

Merkin nổi giận quát: "Mày đi theo làm gì?"

Max lấy làm nghi hoặc, thầm nhủ: "Xem thái độ của ông chủ, rõ ràng là không muốn Nhạc Dương một mình dẫn người đi trinh sát, lẽ nào mình đoán sai rồi?"

Phía bên kia, Khafu đã chọn đủ người, Soares lấy ra một loại chất lỏng, pha loãng với nước, rồi đổ vào bình xịt phun sương, đồng thời nói với Nhạc Dương và bọn lính đánh thuê: "Giống như hôm trước, chỉ cần đi men theo hai bên bờ sông, quan sát trong khoảng năm trăm mét." Sau đó, y lẩm bẩm phân tích: "Nếu phương pháp gọi sói của ta không có vấn đề, mà lũ sói cũng ở trong phạm vi ảnh hưởng, vậy thì vấn đề chỉ có thể ở lũ sói thôi. Lũ sói ở đây kháng cự lại lời triệu gọi của ta, bọn chúng cố ý trốn đi rồi."

Nhìn chất lỏng Soares đổ vào bình phun sương, hai mắt Nhạc Dương sáng bừng lên.

Merkin thân thiết mỉm cười với Nhạc Dương: "Cẩn thận đấy, hay là, cậu thay bộ đồ chiến đấu mới kia đi?" Sau khi Khafu nhảy dù xuống, liền lấy bộ đồ chiến đấu liền thân đã chuẩn bị trước cho Nhạc Dương và Max, nhưng Nhạc Dương vẫn kiên trì mặc bộ đồ rằn ri cũ, mỗi một chi tiết nhỏ trên bộ trang phục này, đều là do anh và Trương Lập đích thân tuyển lựa, sắp xếp.

Hai bàn tay Nhạc Dương vỗ vỗ lên bộ y phục đã giặt nhiều đến mức bạc màu, khe khẽ lắc đầu. Lần đầu tiên Merkin khuyên mặc bộ đồ mới anh cũng không lưu ý gì lắm, nhưng trải qua cả một thời gian dài, nếu vẫn chưa thể phát hiện ra bí mật bên trong bộ quần áo đó, thì Nhạc Dương đã không còn là Nhạc Dương nữa rồi.

Soares liếc nhìn đống đá vừa đứng để thả mùi gọi sói, nói: "Hiện giờ tín hiệu mùi vẫn đang tiếp tục khuếch tán, nếu đúng là bọn chúng đang kháng cự lại, chắc hẳn phải ngâm mình trong nước lạnh; nếu như vậy cũng không thể phát hiện bóng dáng con sói nào, vậy thì chỉ có thể giải thích là lũ sói đã ra khỏi phạm vi ảnh hưởng rồi thôi, hoặc giả..." Soares nhìn sang phía Nhạc Dương tiếp lời: "Số liệu của máy tính có vấn đề."

Nhạc Dương tự tin mỉm cười: "Máy tính chắc chắn không có vấn đề gì."

"Hy vọng là thế." Soares bắt đầu phun một thứ chất lỏng lên khắp người Nhạc Dương và đám lính đánh thuê, vừa làm vừa giải thích: "Mùi của thứ này có thể che giấu mùi trên người chúng ta, nếu khoảng cách đủ gần, nó có thể khiến khứu giác của lũ sói tịt mít giống như người vừa bị cảm nặng, như vậy thì đảm bảo rằng không ai bị sói phát hiện. Nhớ kỹ, chỉ cần phát hiện và theo dõi, tìm được hang của chúng là tốt nhất, tuyệt đối cấm ra tay với chúng, bằng không sẽ phản tác dụng đó."

Dặn dò xong xuôi, Soares và Nhạc Dương chia làm hai đường, y đi nốt nửa quãng đường hôm qua còn chưa tìm hết, còn Nhạc Dương thì men dòng nước đi xuống hạ du.

Nhìn theo hướng hai nhóm người biến mất, Khafu hỏi Merkin: "Chúng ta làm gì đây?'

Merkin đáp gãy gọn: "Đợi!"

Khafu xòe hai tay, bộ dạng như muốn nói, anh muốn ra sao thì ra.

Trác Mộc Cường Ba kéo một thân cây to bằng nắm tay trở lại bên dòng nước, nhìn ba anh em sói xám đang co ro bên đống lửa nhỏ, áy náy nói: "Gần đây hết cây rồi." Vừa nói, gã vừa bẻ cành cây ném vào đống lửa.

Vật lộn suốt nửa ngày, ba anh em sói xám đều có vẻ ủ rũ mệt mỏi. Sói Út hậm hực rên hừ hừ, thấy Trác Mộc Cường Ba cũng không bổ nhào đến như mọi khi, mà chỉ cuộn tròn người lại thêm chút nữa. Trác Mộc Cường Ba thầm thở dài, ngồi giữa ba con sói, ôm lấy Sói Út, dựa sát vào Sói Cả và Sói Hai, giống như lần thứ hai gã gặp lại bọn chúng: người và sói ôm chặt lấy nhau, dùng nhiệt độ cơ thể của mình, truyền cho nhau hơi ấm của gia tộc.

Nhìn ba anh em sói xám vốn rất hoạt bát khỏe mạnh, chỉ vì một thứ mùi mình không thể nào cảm tri được mà đã thành ra như vậy, Trác Mộc Cường Ba thầm nhủ: "Thứ này lợi hại thật! Chỉ cần tên Thao thú sư kia vẫn còn đó, Sói Cả, Sói Hai, Sói Út sẽ không thể chiến đấu được. Nếu hắn gọi được lũ sói khác đến... hậu quả thật khó bề tưởng tượng!"

Lúc này, Sói Út trong lòng gã lại vùng vằng đứng dậy. Trác Mộc Cường Ba buông tay, thầm nhủ: "Lẽ nào... lại nữa rồi?"

Chỉ thấy Sói Cả, Sói Hai, Sói Út đứng xếp hàng ngang, bộ dạng đều như thể sẵn sàng chiến đấu, Sói Cả ngoảnh đầu lại nhìn Trác Mộc Cường Ba, rồi nhìn đống lửa, ý bảo gã dập đi. Trác Mộc Cường Ba không biết xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn nghe lời Sói Cả dập tắt đống lửa, sau đó theo ba con sói lẩn vào trong sương, vòng ra phía sau vách đá.

Nhạc Dương dẫn theo năm tên lính đánh thuê, có ba người Đông Âu, lần lượt là Krasnoye, Daniel, Abolduyev, đều từng hoạt động ở Chechnya, dáng người cao lớn, tóc vàng mắt xanh; hai người Trung Á, Zahir và Ramada, từng tham gia chiến tranh Afghanistan, so với ba người Đông Âu thì gầy gò hơn, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng hung hãn.

Daniel nói với Nhạc Dương: "Nhạc Dương, được chưa vậy, chúng ta đã đến chỗ rìa mép rồi mà có phát hiện gì đâu. Nghe đi nghe đi, có mỗi tiếng thác nước thôi. Chúng ta chẳng phát hiện được cái quái gì cả, không có sói đâu."

Nhạc Dương nói: "Tìm đến rìa mép rồi tính." Anh đưa mắt nhìn năm tên lính đánh thuê, trong số này nhất định có người được Merkin dặn dò đặc biệt, mỗi lời nói cử chỉ của anh, Merkin đều nắm rất rõ ràng. Có điều, anh chẳng hề lo lắng, từ khi tiếp nhận huấn luyện đặc biệt, Lữ Cánh Nam đã dạy cho anh cách tự bảo vệ mình. Khi đi cùng những người khác, Nhạc Dương sẽ là Nhạc Dương của Merkin, anh sẽ chấp hành mệnh lệnh của Merkin một cách vô điều kiện; chỉ khi ở một mình, chắc chắn không có bất cứ ai giám thị, anh mới trở lại là chính mình.

Nhạc Dương tin chắc rằng, lũ sói chỉ ở quanh đâu đây, vừa nãy anh đã phát hiện ra dấu tích của chúng, chỉ là năm kẻ đồng hành này không biết mà thôi. Soares từng nói, ở những nơi mặt đất cứng rắn thế này, đối với loài có khứu giác không phát triển lắm như con người, cơ hồ khó mà lần ra được dấu vết của lũ sói, nhưng trên thực tế lại có một đầu mối rất rõ rệt... vật bài tiết! Sói là loài động vật thích đánh dấu, bọn chúng dùng các dấu hiệu để phân chia khu vực, các giống sói, các đàn sói khác nhau có những ký hiệu riêng biệt, chỉ cần nắm được những nơi lũ sói thích đánh dấu, thì sẽ không khó để phát hiện.

Có điều, cả bọn sắp đi tới rìa mép bình đài rồi, đích thực là vẫn chưa phát hiện ra con sói nào. Nhạc Dương hiểu, có lẽ lũ sói đã nấp đi rồi, chỉ là... tại sao bọn chúng vẫn chưa tấn công chứ?

Nhạc Dương tay cầm súng, trong lòng thầm tính toán làm thế nào hạ gục được năm tên lính đánh thuê này trong một lượt tấn công. Quân phục của mấy tên này tốt hơn bộ anh đang mặc trên người không biết bao nhiêu lần, chỉ có mấy vị trí là đạn bắn ở cự ly gần có thể xuyên qua được. Vả lại, đội hình hành động của chúng cũng rất tiêu chuẩn, chỉ cần bắn trúng một tên, ắt sẽ bị bốn tên còn lại phản kích. Anh vẫn đang đợi, khoảnh khắc lũ sói tấn công, cũng chính là lúc anh nổ súng, chỉ là không thể ngờ, lũ sói ấy còn nhẫn nại hơn cả anh, đã đi sắp hết đường rồi mà vẫn không thấy bóng dáng chúng đâu, giờ phải tính sao đây?

Những sắp xếp của Nhạc Dương ở chỗ Merkin vẫn chưa hoàn thiện, vẫn còn rất nhiều sơ hở, nhưng anh đã không thể nào chịu đựng hơn được nữa, cơn ác mộng hằng đêm khiến anh không thể không nắm lấy mọi cơ hội, tìm cách làm cho Merkin nghĩ rằng mình đã chết. Anh cần phải đi tìm Cường Ba thiếu gia, đã lâu như vậy, không biết Cường Ba thiếu gia có còn sống hay không? Chắc là vẫn còn sống, chỉ là...

Trác Mộc Cường Ba và ba anh em sói xám ở đằng xa nhìn bóng người thấp thoáng trong sương mù, đối phương có sáu người. Trác Mộc Cường Ba thầm lo lắng, bọn chúng nhất định sẽ phát hiện ra đống lửa vừa bị dập tắt, náu mình trong màn sương có thể sẽ không bị đối phương phát hiện, nhưng ba anh em sói xám rõ ràng là không muốn thế. Ba con sói dường như đã nhận định những kẻ mới đến chính là kẻ thù đã hại chúng phải ngâm mình trong nước lạnh cả buổi sáng, vì vậy đều tỏ ra rất tức tối. Trác Mộc Cường Ba tự nhiên không thể bỏ lại chúng mà nấp vào màn sương một mình, nhưng gã cũng biết, đối phương có súng, vả lại còn đang thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm, rõ ràng là có mang theo các thiết bị thám trắc trong sương mù, gã và lũ sói cần phải có một chiến thuật hợp lý mới hòng giành được phần thắng. Giờ đây, ưu thế duy nhất của bọn gã là ba anh em sói xám phát hiện ra hành tung của kẻ địch trước, làm sao mới có thể lợi dụng ưu thế này một cách hiệu quả nhất đây? Trác Mộc Cường Ba vẫn đang suy nghĩ chiến thuật, thì ba anh em sói xám đã bắt đầu hành động, chúng chia làm ba đường, ẩn vào sương mù, chầm chậm bám theo kẻ địch.

Trác Mộc Cường Ba đã hiểu chiến thuật của ba anh em sói xám, đánh lén... Đây là sở trường của chúng. Vậy còn gã... Trác Mộc Cường Ba đi theo tuyến đường song song với đám lính đánh thuê, thân hình cũng dần biến mất trong sương.

Trác Mộc Cường Ba quyết định đánh cược một phen... cược rằng bọn lính đánh thuê đó không phát hiện ra gã, cách ăn mặc của gã lúc này, khi đứng yên bất động, trông rất giống một tảng đá màu đen, hoặc một cây khô. Trác Mộc Cường Ba định trở lại chỗ vừa đốt lửa lúc nãy trước bọn lính đánh thuê một bước, bên cạnh là một tảng đá cao chừng hai mét, gã táo gan đứng lên trên tảng đá ấy, thân thể giấu bên trong tấm áo choàng thùng thình, chỉ lộ ra cặp mắt nhìn chằm chằm vào phương hướng kẻ địch sắp xuất hiện.

Bọn lính đánh thuê phát hiện ra đống tro tàn, chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên, ba anh em sói xám sẽ nhân cơ hội đó phát động tấn công, còn gã, chỉ khi kẻ địch không phát hiện ra, gã mới có thể áp sát gây cho bọn chúng tổn thất lớn nhất. Trác Mộc Cường Ba thầm tính toán trong đầu.

Bọn Nhạc Dương sở dĩ không phát hiện ra Trác Mộc Cường Ba và ba anh em sói xám, là bởi họ không đội mũ bảo hiểm trùm đầu. Trong bộ trang phục liền thân của Merkin thiết kế đó, chỉ có mũ bảo hiểm là có thể dễ dàng tách rời ra được. Thứ đó tuy có thể chống đạn, lại trợ giúp tầm nhìn, nhưng đội lên dù sao cũng rất nặng nề, nếu không mở van dưỡng khí thì còn hơi bức bối khó thở. Số lượng dưỡng khí trong bình không phải vô hạn, đương nhiên Merkin phải yêu cầu bọn lính đánh thuê không được tùy tiện mở ra, bình thường cả trăm người tụ tập lại một chỗ, chẳng ai đội mũ bảo hiểm cả. Lần này đi trinh sát, tuy cả bọn đều mang mũ theo, nhưng người nào người nấy đều đã quen không đội thứ đó lên đầu rồi.

Có điều, Trác Mộc Cường Ba dù sao cũng phát ra vài tiếng động, còn bọn lính đánh thuê này đều là hạng từng vào sinh ra tử trên chiến trường cả, Abolduyev đột nhiên giương súng lên hỏi: "Có nghe thấy tiếng gì không?"

Sáu người đều nghe thấy tiếng bước chân thấp thoáng, lập tức đề cao cảnh giác. Nhạc Dương cũng không thể không dè dặt hơn, cẩn thận tìm kiếm cơ hội. Sáu người xếp thành hai chữ "phẩm"(1)tiến lên, phòng vệ các phía trước sau trái phải cực kỳ nghiêm mật. Có điều đi thêm mấy chục bước mà vẫn không phát hiện ra tung tích kẻ địch đâu, Zahir hơi bực bội, gắt giọng nói: "Đội mũ lên đi."

Nhạc Dương không để lỡ thời cơ, vội nói: "Ủa, phía trước có gì kìa?" Câu nói ấy, lập tức làm sự chú ý của cả bọn tập trung vào phía dưới tảng đá.

Trác Mộc Cường Ba đứng trên tảng đá, im lìm bất động, nhưng gã bắt đầu thấy hơi ngần ngừ, giọng nói vừa nãy, là Nhạc Dương...

Đến gần hơn, Nhạc Dương khéo léo từ vị trí đi đầu lùi lại giữa, anh từng nghe pháp sư Á La kể chuyện chiến lang của bộ tộc Qua Ba, anh cũng biết cái thứ trông như gốc cây phía trên tảng đá kia chắc là một loài sinh vật nào đó đang ngụy trang, nhưng lại không dám chắc chắn hoàn toàn. Anh chỉ cần chọn đúng vị trí, để khi sinh vật trên cao kia tập kích, mình cũng có thể ra tay hạ sát bọn lính đánh thuê, còn có thể sống sót hay không, tạm thời vẫn chưa nghĩ đến.

Daniel đi đầu bỗng kêu toáng lên: "Ủa, kia là đống lửa hả?" Nhạc Dương cũng ngây người, đống lửa? Rõ ràng sói không thể đốt lửa được, đúng vào khoảnh khắc tất cả đều ngẩn ra đó, ba anh em sói xám tựa như ba tia chớp đen từ phía sau bổ tới, chúng tấn công cực kỳ bất ngờ, đợi khi bọn lính đánh thuê phát hiện ra phía sau có biến, thì đã thấy gió thốc đến sát mặt rồi. Cả Nhạc Dương cũng giật thót mình, lẽ nào thứ ở trên đầu kia chỉ là để dụ địch? Nhưng anh rõ ràng là người phản ứng nhanh nhất trong bọn, vì đứng ở giữa, nên mục tiêu của bọn sói dĩ nhiên cũng không phải anh, chỉ thấy Nhạc Dương nhanh nhẹn một tay cầm súng tiểu liên, một tay cầm súng lục, nhằm vào Abolduyev và Daniel ở gần mình nhất, ánh lửa lóe lên, cả hai chưa kịp kêu lên tiếng nào thì đã ngã xuống.


hẹn hò

------------------------------

------------------------------
Đã đọc : 2348 lần

Liên hệ tư vấn

hỗ trợ trực tuyến

CHÚ Ý: AVS KHÔNG TƯ VẤN QUA CHAT

tư vấn qua điện thoại (3.000 đồng/phút): 1900 68 50 hoặc (04)1088 - 1 - 7

tư vấn trực tiếp: 2/15, phố Đào Duy Từ, phường Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội

Lĩnh vực tư vấn:

- tư vấn tâm lý tình cảm, hôn nhân, gia đình

- tư vấn nuôi dạy trẻ

- tư vấn sức khỏe tình dục: xuất tinh sớm, lãnh cảm, nghệ thuật phòng the, bệnh tình dục....

- tư vấn sức khỏe sinh sản, giới tính

- tư vấn trị liệu tâm lý

- Các vấn đề tâm lý khác như ly hôn, stress

Gọi -1900 68 50 để đặt lich tư vấn trực tiếp

Biểu giá tư vấn tại đây

Khách hàng tư vấn trực tuyến xem hướng dẫn tư vấn tại đây

Truyện hay

Truyện ngắn: Cái kính của gã bạn trai cũ

Truyện ngắn: Cái kính của gã bạn trai cũ

Có rất nhiều cách để chấm dứt một mối quan hệ, đặc biệt là kiểu quan hệ tình cảm nam nữ. Tôi vẫn hình dung mọi chuyện đơn giản thế này, hai cục nam châm điên cuồng hút nhau, rồi tới khi bản thân chúng mất đi lực hút, hoặc giả bi ai hơn cứ cho là... Đọc thêm

Banner