Mật mã Tây tạng - Tập 9 - chương 67 - Phần 2 - Tuyệt lộ

Merkin nhe răng cười, thầm nhủ: "Cường Ba thiếu gia, vẫn không chịu bỏ cuộc à? Ủa, nhìn bộ dạng phẫn nộ thế kia, lẽ nào, Lữ Cánh Nam đã chết rồi?" Thấy Max và Khafu đều có ý xông lên bắt sống Trác Mộc Cường Ba, Merkin liền giơ tay lên ngăn hai người lại, tự mình bước tới, cười cười hỏi: "Ủa, đây không phải Cường Ba thiếu gia hay sao? Sao hả, phải chăng anh đã nghĩ kỹ rồi, muốn nhập bọn với chúng tôi hả?"

Trác Mộc Cường Ba cố ghìm lửa giận đang bốc lên ngùn ngụt, lạnh lùng nói: "Lữ Cánh Nam đâu rồi?"

Bàn tay Merkin vung lên, chỉ đội ngũ đứng sau lưng mình, như cười mà không phải cười đáp: "Anh nói xem?"

Toàn thân Trác Mộc Cường Ba lạnh toát, run giọng kêu lên: "Cô ấy... cô ấy chết rồi sao?"

Merkin chỉ cười cười không nói, gương mặt lộ ra vẻ đắc ý. Nhịp hô hấp đặc biệt mà Trác Mộc Cường Ba đã dần dần quen thuộc lập tức bị rối loạn, gã há miệng thở hồng hộc mấy hơi liền, nhìn chòng chọc vào Nhạc Dương một lúc, rồi bật cười khanh khách, đưa tay chỉ Merkin, Nhạc Dương và đám người đứng sau lưng họ, gằn giọng nói: "Được! Được! Tôi sẽ trở lại! Các người nhớ đấy! Nhớ lấy tất cả những gì mình làm! Chuẩn bị gánh nhận hậu quả đi!" Dứt lời, gã liền lùi nhanh về phía sau, trong chớp mắt đã biến mất trong màn sương dày đặc.

Nhạc Dương bị Trác Mộc Cường Ba trợn mắt lên nhìn, không ngẩng đầu lên được, còn Max lúc này lại hăng hái tâng công, vội xun xoe với Merkin: "Ông chủ, để tôi dẫn người đuổi theo hắn! Tên này càn quấy quá rồi! Hắn đâu có coi chúng ta ra gì chứ!" Merkin nghĩ ngợi giây lát rồi gật gật đầu. Max lập tức phấn khởi chạy đi tìm người, tìm trang thiết bị. Nhạc Dương bước đến bên cạnh Merkin nói: "Ông đã hứa với tôi..."

Merkin cười cười gật đầu: "Yên tâm, tôi sẽ giữ lại mạng cho hắn, có điều, tôi vẫn không yên tâm để hắn ở trong bóng tối quấy rầy chúng ta như vậy. Tôi định mời Cường Ba thiếu gia của cậu đến đây đi cùng chúng ta thôi." Nói đoạn, y liếc nhìn Nhạc Dương một cái, rồi tiếp lời: "Như vậy, coi như cậu không nợ nần gì hắn nữa rồi."

Ở cạnh đấy, Max đã lấy vũ khí mới, cười ha hả, Khafu chọn ra mấy chục tên lính đánh thuê đi theo hắn. Soares hú dài một tiếng, hai con sói kia nghe tiếng liền chạy tới, chỉ thấy Soares chỉ về phía Trác Mộc Cường Ba vừa đào tẩu. Hai con sói gầm gừ mấy tiếng rồi chạy vụt đi. Max hét lớn: "Theo tôi, đi theo bọn sói ấy, nhanh lên! Xé xác tên đó ra!" Merkin cười khẩy đứng một bên quan sát, nhưng không đưa ra bất cứ chỉ thị gì.

Thấy Max đã dẫn bọn lính đánh thuê đi xa, mà Merkin dường như đã quên lời hẹn, Nhạc Dương bình tĩnh bước tới trước mặt y, nói: "Để tôi đi theo xem sao." Merkin không đồng ý, cũng không phản đối, chỉ xoay người đi đến bên cạnh Khafu. Nhạc Dương biết Merkin đang nghĩ gì, nhưng nụ cười thê lương ấy của Cường Ba thiếu gia cứ in hằn trong óc, không sao xóa nhào đi được. Anh nghiến răng, rồi vẫn quyết định chạy theo Max và bọn lính đánh thuê kia.

Tuyết hình như mỗi lúc một lớn hơn, Trác Mộc Cường Ba chạy như điên cuồng giữa màn sương tuyết mịt mùng, trái tim lạnh giá của gã nẩy lên những nhịp bất an, tựa như những bông tuyết phiêu linh bị gót giày nặng trịch giẫm nát, nghiền đi nghiền lại, phát ra những tiếng "xạo xạo". Lữ Cánh Nam chết rồi, Nhạc Dương là nội gian? Vậy còn pháp sư Á La và Mẫn Mẫn thì sao? Bọn họ đi cùng nhau! Cho dù pháp sư Á La công phu cao cường đến mấy, nhưng chẳng ai dám đảm bảo ông có thể tránh được người phe mình ngấm ngầm ra tay ám hại? Nếu pháp sư Á La bị hại, Mẫn Mẫn cũng tuyệt đối không thể sống sót ở nơi này!

Tiếng sói tru và tiếng người hò hét phía sau mỗi lúc một gần hơn, chẳng rõ là có mấy trăm hay mấy ngàn người đang truy đuổi gã nữa, không ngờ bọn chúng lại có nhiều người như thế! Còn gã thì sao... chỉ còn lại có một mình! Tim Trác Mộc Cường Ba bắt đầu đập loạn nhịp, đồng thời, gã hoàn toàn không phát giác, hơi thở của gã đã trở nên rối loạn, gấp gáp như người mắc bệnh nặng, gã cũng không hề để ý, gã chỉ muốn chạy, chạy xa một chút, rời khỏi cái nơi đầy rẫy những ác mộng này càng xa càng tốt. Trong cơn hoang mang cực độ ấy, gã như thoáng nhìn thấy ánh mắt tràn trề mong đợi của Lữ Cánh Nam, cuối cùng, gã cũng quyết định không theo đường cũ quay ngược lại, mà vòng qua chỗ bọn Merkin tập kết, tiếp tục tiến lên. Chỉ có điều, âm thanh truy đuổi sau lưng, đã càng lúc càng gần hơn, bốn phương tám hướng đều là kẻ địch, trong lùm cỏ, sau gốc cây khô, sau những tảng đá lớn, đều có bóng dáng của lũ sói.

Chạy đến cơ hồ kiệt sức, Trác Mộc Cường Ba trượt chân ngã huỵch xuống nền đá, rồi lại trượt đi xa thêm mấy mét nữa. Cú ngã ấy cũng không nặng lắm, nhưng gã đột nhiên cảm thấy tim mình đập cuồng loạn như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, gã muốn gắng sức chống người lên, song thân thể bỗng run lên, cả người như bị sét đánh trúng, tê liệt không thể nhúc nhích được nữa! Trác Mộc Cường Ba đau đớn ấn tay lên ngực, rồi lại ngã xuống. Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác giận dữ điên cuồng, gã bất thình lình đấm mạnh vào ngực mình một cái: "Đến cả mày cũng muốn phản bội tao nữa hả? Tại sao? Tại sao?..." Chỉ có những bông hoa tuyết rơi lả tả, lạnh lẽo hững hờ trả lời lại câu hỏi phẫn uất của gã.

mật mã tây tạng

Sau cú đấm ấy, nhịp tim Trác Mộc Cường Ba dường như dần dần bình ổn trở lại, thế nhưng, gã hoàn toàn không hay biết, mình vừa mới vòng một vòng qua cửa địa ngục rồi trở về, phương pháp hô hấp của Mật tu đâu phải thứ có thể sử dụng bừa bãi? Trác Mộc Cường Ba vùng vẫy chống hai tay xuống định đứng lên chạy tiếp, chỉ thấy xương cốt toàn thân rã rời, tứ chi đều run rẩy. Cả một ngày liên tục chạy không ngừng đã làm thể lực gã tiêu hao gần như cạn kiệt, vừa rồi lửa giận xông lên làm u mê đầu óc, gã chỉ còn biết có chạy và chạy, giờ đây dừng lại, bao nhiêu sức lực đều đã tan biến vào hư không.

Tiếng sói gầm gừ phút chốc đã đến gần, đám lính đánh thuê quả nhiên được huấn luyện rất bài bản, Trác Mộc Cường Ba dốc sức chạy điên cuồng như vậy mà cũng không thể thoát khỏi bọn chúng. Max thở phì phò như trâu, xông lên trước tiên, giận dữ chửi bới om sòm: "Chạy đi, sao không chạy nữa? Nằm lăn lóc dưới đất như con chó ấy!"

Max cầm súng bước đến sau lưng Trác Mộc Cường Ba, khi hắn chỉ còn cách mình chừng một mét, Trác Mộc Cường Ba đột nhiên bật dậy, xoay người vung đao lên, thanh đao lưỡi cong lóe lên như tia chớp. Không ngờ, Max đang thở hồng hộc bỗng nhiên trở nên một người hoàn toàn khác, gặp nguy mà không loạn, nòng súng dịch ngang, chặn lấy lưỡi đao của Trác Mộc Cường Ba. Trác Mộc Cường Ba mượn đà nhát đao ấy đứng hẳn lên, rồi lại xoay người theo hướng ngược lại, tung cước, nhằm cả người lẫn súng đá tạt ngang một cú rõ mạnh. Cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt trong đầu bị gã chuyển hóa thành chút sức lực cuối cùng rồi dồn cả vào chiến đấu. Max không hề hoảng hốt, giơ cánh tay phải lên che chắn mang tai, người hơi nghiêng đi, ung dung hóa giải cú đá của Trác Mộc Cường Ba, đồng thời khẩu súng đã đổi sang tay trái, vừa chống đỡ vừa bắn bằng một tay. Nhưng động tác của Trác Mộc Cường Ba tiếp nối rất liền mạch, trước tiên xoay sang trái, rồi xoay sang phải, kế đó lại xoay sang trái, loạt đạn của Max, toàn bộ đều găm cả trên ba lô sau lưng gã.

Trác Mộc Cường Ba cứ thế vung đao loang loáng, còn Max thì gặp chiêu nào tiếp chiêu ấy, đám lính đánh thuê phía sau quây lại, nhưng vì hai người quấn chặt lấy nhau, nên chúng cũng không tiện nổ súng. Max có ý muốn thể hiện thực lực trước đám lính đánh thuê mới đến này, nên mỗi quyền mỗi cước đánh ra đều làm bộ làm tịch, tỏ ra rất ung dung thoải mái. Nòng súng nhằm vào ngực Trác Mộc Cường Ba, súng nổ, nhưng Trác Mộc Cường Ba đã kịp thời đấm chếch họng súng ra phía khác, tia lửa lóe lên quét một vòng ra mé ngoài, có mấy tên lính đánh thuê vội vàng lùi lại né tránh. Kế đó, ánh đao của Trác Mộc Cường Ba lại lóe lên. Max đột nhiên lỏng tay, một tay cầm súng, tay kia nhanh chóng rút ra con dao găm quân dụng, lấy dao chọi dao, đồng thời tay phải lật lên, khẩu tiểu liên liền xoay nửa vòng trên lòng bàn tay hắn. Max nắm tay lại cầm vào nòng súng, dùng như một cây gậy vụt xuống cổ tay Trác Mộc Cường Ba. Trác Mộc Cường Ba vội rụt tay về, khẩu súng lại xoay thêm nửa vòng nữa, nòng súng chĩa vào gã. Max nhả đạn liên tục. Trác Mộc Cường Ba không kịp đề phòng, suýt chút nữa thì trúng đạn, trong lúc luống cuống, dù sao cũng có chút may mắn, chỉ thấy lòng bàn tay rung lên, hóa ra đã dùng đao hất văng được một viên đạn.

Hai người quần nhau được một chập, Max chợt buông rơi con dao găm, rồi nắm chặt cổ tay cầm đao của Trác Mộc Cường Ba. Trác Mộc Cường Ba cũng giữ chặt nòng súng của hắn. Hai người giằng co qua lại, nhưng không ai giật ra được. Max cười gằn: "Kỹ thuật xạ kích cận chiến, tưởng mỗi mình mày biết thôi chắc?"

Trác Mộc Cường Ba dồn hết sức lực, nghiêng mạnh người, định quăng Max ra xa như quăng một bao cát. Max lập tức buông súng, một tay đè lên hông Trác Mộc Cường Ba. Trác Mộc Cường Ba chỉ thấy lực khí ngưng trệ, không sao vận sức được nữa, chẳng những không nhấc được Max lên, ngược lại còn bị hắn thừa cơ đá vào khớp gối, ngã lăn ra đất. Còn khẩu súng kia, gã cũng không nắm chắc, bị hất văng lên không. Trong khi đó, Max đã một tay tóm lấy Trác Mộc Cường Ba, tay kia giơ lên cao chụp một cái. Trác Mộc Cường Ba đang định vùng vẫy đứng lên, thì đã bị hắn gí súng vào trán, đè xuống đất.

Trong khoảnh khắc đó, tâm ý của Trác Mộc Cường Ba đã hoàn toàn nguội lạnh, "Không ngờ đến cả cái tên tiểu nhân giả dối, bỉ ổi này mà mình cũng không đánh lại," tất cả mọi chuyện trước đây đều tựa hồ như hoa trong kính, trăng trong nước, vạn sự đều đã kết thúc, gã nhắm mắt lại, sau đó nghe thấy có người quát lớn: "Max!"

Ngón tay Max đang đặt trên cò súng, chực bóp vào rồi lại buông ra, buông ra rồi lại định bóp vào, trong chớp mắt đã biến đổi mấy lần, đôi mắt nghi hoặc chuyển động quan sát khắp xung quanh, sau cùng, cũng vẫn buông cò súng ra, nhìn về phía người vừa lên tiếng, đồng thời hỏi: "Nhạc Dương? Sao cậu lại ở đây?"

Nhạc Dương thở hổn hển khom cả người xuống, nhưng vẫn không ngừng lại, vội vàng nói: "Ông chủ bảo, tha cho anh ấy!"

Max đưa mắt nhìn Trác Mộc Cường Ba, rồi lại nhìn Nhạc Dương, nghi hoặc hỏi: "Thật à? Lúc tôi xuất phát, ông chủ có nói vậy đâu nhỉ?"

Nhạc Dương đứng thẳng người dậy, lấy thiết bị liên lạc ra, nói với Max: "Có cần nghe ông chủ đích thân nói không?"

Max ngần ngừ, hắn đương nhiên hiểu rất rõ, ông chủ của hắn thường xuyên thay đổi khó lường, chẳng ai có thể nhìn thấu được y đang nghĩ gì trong đầu, tự nhủ như vậy, hắn liền thu súng về, cười khì khì nói: "Vậy thì không cần, chẳng lẽ tôi lại không tin cậu?" Kế đó, hắn lại lấy báng súng gõ gõ lên mặt Trác Mộc Cường Ba, đổi giọng châm chọc: "Cường Ba thiếu gia, anh may mắn lắm, ông chủ tôi mở lòng từ bi, lần này tha cho anh một mạng. Nếu anh còn dám đối đầu với chúng tôi nữa, đừng trách tôi đánh cho như chó đấy nhé. Hừ, đúng là không biết tự lượng sức!"

Toàn thân Trác Mộc Cường Ba run lên bần bật, răng nghiến ken két, nhưng cơ bắp từ trên xuống dưới đều cứng đờ cả ra, muốn lật người nhổm dậy cũng không thể làm nổi. Max đắc ý vô cùng, gác súng lên vai, bước lại chỗ bọn lính đánh thuê. "Mấy chiêu vừa rồi thế nào?" "Chà, chúng ta trao đổi một chút thôi, không dám nói là học tập, không dám, không dám đâu..." "Đều là ông chủ dạy đó, thế này... thế này này..."

Nhạc Dương nhìn đám lính đánh thuê khua tay múa chân cười đùa rôm rả, rồi lại nhìn Trác Mộc Cường Ba đang một mình quằn quại vùng vẫy muốn đứng lên trên nền đất tuyết phủ, không chút do dự bước về phía gã. Max làm bộ làm tịch với mấy tên lính đánh thuê vài câu, rồi nghiêng đầu cười khẩy nhìn chằm chằm vào Nhạc Dương.

Nhạc Dương đến bên cạnh Trác Mộc Cường Ba, đưa tay ra nói: "Cường Ba thiếu gia..." Nhưng rồi, anh ngạc nhiên nhận ra, Trác Mộc Cường Ba căn bản không buồn nhìn mình lấy một cái, đôi mắt đờ đẫn của gã chỉ nhìn về phía bầu trời xa xa, giữa hàm răng nghiến chặt kia rít ra hai chữ: "Cút đi!" Nhạc Dương không khỏi giật mình, xưa nay anh chưa từng nghe Cường Ba phát ra âm thanh nào đáng sợ đến thế, khàn khàn như ác thú gầm gừ, buốt giá như băng. Âm thanh ấy, tựa hồ được phát ra từ một Ma vương đến từ chốn Cửu U địa ngục, bình thản đến độ không còn chút sắc thái tình cảm nào, khiến người ta nghe xong, cũng thấy lạnh thấu cả tâm can.

Bàn tay Nhạc Dương sững lại giữa không trung, để mặc cho những bông hoa tuyết rơi xuống, rồi tan chảy trong lòng bàn tay. Max và bọn lính đánh thuê như thể đang xem một vở kịch hay, tên nào tên nấy đều chăm chú nhìn hai người. Nhạc Dương rụt tay lại, nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi, khẽ nói: "Anh bỏ gánh nặng trên lưng xuống, thì sẽ đứng lên được thôi."

Trác Mộc Cường Ba thoáng ngẩn người: "Bỏ gánh nặng xuống, thì sẽ đứng lên được? Nhạc Dương nói vậy là có ý gì? Cậu ta muốn nói gì?"

Tai Max vốn rất thính, vừa khéo lại hiểu được câu tiếng Trung này, vội vàng hùa theo: "Ừm, đúng! Thả đi cũng được, nhưng phải để ba lô lại!"

"Nhạc Dương, cậu suy nghĩ cũng chu đáo thật, hừ..." Trác Mộc Cường Ba đã hiểu ra, liền kéo dây móc, cởi ba lô ra, vùng dậy đứng lên, lảo đảo mấy bước mới trụ vững được thân hình, đưa mắt nhìn Nhạc Dương, trên môi gã lại nở ra một nụ cười lạnh lẽo.

Nhạc Dương bị ánh mắt của Trác Mộc Cường Ba nhìn chằm chằm, không khỏi hoảng hốt lùi lại nửa bước, đang chuẩn bị quay người đi, thì liền va phải một người cao lớn. Max đã từ phía sau dấn lên, vừa khéo chặn ngay sau lưng Nhạc Dương, khiến anh không thể lùi thêm được nữa. Trác Mộc Cường Ba nhìn Nhạc Dương đứng sánh vai với Max và đám lính đánh thuê, xoay người định bỏ đi, chợt nghe Max nói: "Đợi đã, quần áo cũng phải để lại."

Nhạc Dương thất thanh kêu lên: "Max..."

Max cười hì hì nhìn Nhạc Dương, nói: "Ông chủ chỉ nói là thả hắn đi thôi đúng không, có bảo là thả cả người lẫn quần áo đâu. Tôi nghĩ, ông chủ cũng không hy vọng tên này giữ lại súng lục hay dao găm gì đó ở trong bóng tối ngấm ngầm phá hoại hành động của chúng ta, đúng không nhỉ? Cậu nói có phải không, Nhạc Dương?"

Nhạc Dương còn định nói gì đó, chợt thấy Trác Mộc Cường Ba sững người lại, bắt đầu cởi cúc áo, cởi xong một thứ, lại ném vút ra xa, tựa hồ mang theo nỗi phẫn hận tột cùng. Ngón tay Nhạc Dương bấu chặt vào ống quần, không khỏi run lên, thẫn thờ nhìn Trác Mộc Cường Ba cởi từng món, từng món đồ trên người, ném ra xa, cho đến khi chỉ còn lại chiếc quần lót, đứng sừng sững giữa chốn tuyết sương mịt mùng tựa một bức tượng đá.

"Đủ rồi đấy, Max!" Giọng Nhạc Dương hơi biến đổi. Max lấy làm hứng thú, lườm anh một cái, vui vẻ nói: "Thân hình cũng khá lắm, chà chà, cái quần sịp kia đặc biệt quá, giống như của đàn bà ấy nhỉ." Đám lính đánh thuê xung quanh đều cười ồ lên, Max lại vung vẩy khẩu súng trên tay nói: "Vơ hết đồ đạc, trở về thôi."

Thấy một tên lính đánh thuê bước đến nhặt ba lô của Trác Mộc Cường Ba, Nhạc Dương lạnh lùng gằn giọng quát: "Tránh ra, để tôi!" Anh cẩn thận nhặt từng món quần áo Trác Mộc Cường Ba ném đi, gấp lại gọn gàng, lúc ngẩng đầu lên, thân hình cao lớn của gã đã bắt đầu chuyển động, tấm thân trần trụi hứng lấy gió lạnh tuyết giá, chầm chậm tiến về phía xa. Max ở phía sau thúc giục: "Đi thôi, Nhạc Dương, hắn không chết được đâu, không thấy hắn cường tráng thế à?"

Nhạc Dương nhớ lại lúc mới vào quân ngũ, Lữ Cánh Nam giảng bài đầu tiên, từng huấn thị đám tân binh bọn họ thế này: "Phải nhớ, những điều các cậu sắp làm, người bình thường sẽ không thể nào hiểu nổi; các cậu sẽ phải nhẫn nhịn những điều người thường không thể nhẫn nhịn; các cậu sẽ phải đối diện với những tình cảnh người thường không thể nào tưởng tượng được; các cậu sẽ phải từ bỏ đi sự tôn nghiêm của chính mình! Các cậu sẽ phải ký hợp đồng với ma quỷ, khi cần thiết, có thể sẽ phải bán đi tất thảy mọi thứ, ngoại trừ linh hồn mình, đồng thời phải khắc chế bản tâm trước ham muốn hưởng thụ cuồn cuộn như thác lũ. Có rất nhiều người đi trước các cậu đã trụy lạc, nhưng không ai trách bọn họ, cũng như thế, tôi cũng sẽ không trách các cậu, tôi chỉ hy vọng các cậu có thể giữ được một trái tim chính nghĩa. Khi các cậu không thể không đắm mình trong bể rượu, trong rừng thịt, khi các cậu dùng ma túy rồi rơi vào ảo giác, khi các cậu phải vung dao trên phố, đổ máu nơi đấu trường, tôi hy vọng các cậu chớ nên quên rằng, các cậu... từng là một người chân chính! Vĩnh viễn, đừng bao giờ quên!"

Nhạc Dương trầm mặc, đưa mắt liếc nhìn bóng hình sắp khuất hẳn trong màn sương kia lần cuối, rồi tự cảnh cáo mình: "Không được rơi lệ, không được đỏ mắt, mày có thể làm được, mày cần phải làm được." Cơ hồ như xúc cảm đã hóa thành vật thực, từ sâu thẳm trong đáy lòng cuồn cuộn dâng lên, trào ra cổ họng, Nhạc Dương dùng hai hàm răng nghiền nát nó, hòa với nước bọt, rồi lại nuốt trở xuống, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng Trác Mộc Cường Ba đi khuất dần, trong lòng thầm khấn nguyện: "Cường Ba thiếu gia, trên đường, bình an."

Max mang theo ba lô hành lý của Trác Mộc Cường Ba, hưng phấn khua chân múa tay khoe khoang với đồng bọn rằng mình chỉ cần hai ba chiêu đã đánh cho Trác Mộc Cường Ba lạy lục xin tha thế nào, còn Nhạc Dương thì lặng lẽ đi tới lều của Merkin.

Merkin hình như đang bàn bạc với Khafu xem nên sắp xếp đám lính đánh thuê như thế nào, thấy Nhạc Dương bước vào, chỉ hờ hững hỏi: "Thả rồi à?"

Nhạc Dương gật đầu. Merkin lại nói: "Vậy hiện giờ, cậu và hắn, chắc là không còn quan hệ gì nữa chứ?"

Nhạc Dương lại gật đầu. Merkin hỏi thêm: "Nếu Cường Ba thiếu gia lại tiếp tục truy theo, gây phiền phức cho chúng ta, cậu tính sao?"

Nhạc Dương ngây người, vốn tưởng rằng xảy ra chuyện như vậy, mình sẽ khó tránh khỏi tội chết, đột nhiên nghe Merkin hỏi một câu như thế, anh lập tức phản ứng lại ngay, nghiêm giọng đáp: "Tôi sẽ tự tay bắt giết anh ấy."

"Tốt!" Merkin cười lớn đứng lên, vỗ vỗ vai Nhạc Dương nói: "Tôi thích nhất là những nam nhi nhiệt huyết trọng tình trọng nghĩa như cậu. Cậu chịu giúp đỡ Cường Ba thiếu gia của cậu như thế, chắc hẳn rằng trong tương lai, cậu cũng sẽ không làm chuyện gì có lỗi với tôi." Nói đến đây, y chợt đổi giọng cảm thán: "Thực ra đi tìm kiếm di tích, báu vật ở những vùng hoang vu không bóng người này, chẳng có gì mà phải phân biệt quốc gia dân tộc cả, hợp lại thì hai bên cùng có lợi, tách ra thì cả hai đều bại, Cường Ba thiếu gia của cậu, thực ra không nên đứng ở lập trường đối địch với chúng ta chút nào."

Kế đó, Merkin lại hỏi rõ từng chi tiết của hành động lần này, Nhạc Dương không dám giấu giếm, toàn bộ đều kể lại tận tường, chỉ là không nhắc đến trong áo lót của Trác Mộc Cường Ba có một túi ngầm. Merkin nghe nói đồ đạc và quần áo của Trác Mộc Cường Ba đều được mang về đây, vội vàng bảo: "Cậu ra ngoài mang hết quần áo và ba lô đó vào đây, nhớ kỹ đấy không được thiếu món nào, còn nữa... nói với đám lính đánh thuê ấy, bất cứ thứ gì, chỉ cần là đồ trong ba lô hay quần áo của Trác Mộc Cường Ba, đều phải giao lại hết."

Nhạc Dương ra khỏi lều, thấy Max đang khua môi múa mép nước bọt nước dãi bay tung tóe, chợt nghe Soares đứng cạnh hỏi: "Max, mấy người bạn sói của tao đâu?"

"À..." Max đột nhiên há hốc miệng, nhưng không thốt nên lời, đích thực là bọn hắn theo tiếng sói tru mà đuổi tới, nhưng sau khi đến được chỗ Trác Mộc Cường Ba... hai con sói kia đi đâu nhỉ? Phải chăng đã bị Trác Mộc Cường Ba giết rồi? Hình như không để ý thấy bọn chúng và Trác Mộc Cường Ba có chiến đấu thì phải! Sau khi xong việc, hắn đắc ý quên hết mọi sự trên đời, lại tưởng rằng hai con sói đã quay về trước rồi, giờ nghe Soares hỏi đến, mới sực nhớ ra, lẽ nào bọn sói mất tích rồi? Max định tìm mấy tên lính đánh thuê cùng đi với mình lúc ấy để hỏi thử, nhưng cả bọn lính đánh thuê đều đội mũ bịt kín đầu, đứng lẫn vào đội hình thì chẳng thể phân biệt được ai với ai nữa. Hắn càng nghĩ càng cuống, mồ hôi túa ra ướt cả trán.

Nhạc Dương mang đống đồ đạc vào trong lều, Merkin lập tức lục lọi tìm kiếm, chỉ thấy y lật tung cả ba lô quần áo của Trác Mộc Cường Ba lên, nhưng dường như vẫn không tìm được thứ muốn tìm. Y đưa tay lên nắn nắn chỗ trước ngực mình, lẩm bẩm nói: "Không có? Không thể nào! Mình nhớ rõ là hắn có mà. Lẽ nào..."

Merkin ngẩng đầu lên, chỉ đống đồ đạc ấy nói: "Hết chuyện rồi, cậu có thể ra ngoài."

Nhạc Dương liền im lặng ra khỏi căn lều ấy, vẫn không tin Merkin dễ dàng bỏ qua cho mình như thế, trong lòng thầm đưa ra một kết luận mới về con người này: "Tên Merkin này, một là hắn không độc ác như mình tưởng tượng; hoặc là, hắn còn độc ác hơn mình tưởng tượng rất nhiều."

Trong màn sương mù và tuyết bay trắng trời, bất kể là những tảng đá màu nâu đỏ, hay cành cây khô mục, đều phủ lên một tầng màu trắng bạc. Tuyết nhảy múa trên bầu không điểm trang cho cả thế giới, cơn gió lạnh thấu xương thỏa sức tung hoành giữa mê vụ. Trác Mộc Cường Ba chỉ mặc đồ lót, đội gió đội tuyết đờ đẫn tiến lên. Gió ấy, thực sự rất lạnh, nhưng không thể lạnh bằng trái tim gã. Lữ Cánh Nam chết rồi sao? Cả thi thể cũng bị lũ sói ăn thịt rồi sao? Nhạc Dương, chúng tôi tin tưởng cậu như vậy, tại sao lại là cậu chứ? Trái tim cậu cũng bị sói ăn rồi hay sao? Chẳng trách lại không phát hiện ra nội gián, thì ra bản thân kẻ đi điều tra nội gián lại chính là nội gián, hà... đúng là một sự châm biếm tuyệt diệu, ta là người ngu xuẩn nhất trên đời này hay sao? Ba Tang cũng chết rồi, Trương Lập cũng chết rồi, đội trưởng Hồ Dương, pháp sư Tháp Tây đều đã chết rồi... pháp sư Á La và Mẫn Mẫn, bọn họ liệu có còn sống không? Tại sao ta vẫn còn sống? Tại sao cứ phải chỉ còn lại một mình ta? Một mình ta, liệu có thể đi đến đâu? Có thể làm được gì chứ? Merkin mang theo cả quân đội đông đến nghìn người, còn ta thì sao, ta đã không còn gì cả, chỉ còn lại tấm thân máu thịt này, giữa chốn giá tuyết mênh mông, thử hỏi có thể đi được bao xa? Nhưng tại sao, tại sao ta vẫn phải tiếp tục đi thế này?


hẹn hò

------------------------------

------------------------------
Đã đọc : 3399 lần

Để nhận các bài viết mới nhất từ trang tư vấn tâm lý An Việt Sơn, hãy nhập email của bạn vào ô dưới đây

Banner
Banner

Liên hệ tư vấn

hỗ trợ trực tuyến

CHÚ Ý: AVS KHÔNG TƯ VẤN QUA CHAT

tư vấn qua điện thoại (3.000 đồng/phút): 1900 68 50 hoặc (04)1088 - 1 - 7

tư vấn trực tiếp: 2/15, phố Đào Duy Từ, phường Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội

Lĩnh vực tư vấn:

- tư vấn tâm lý tình cảm, hôn nhân, gia đình

- tư vấn nuôi dạy trẻ

- tư vấn sức khỏe tình dục: xuất tinh sớm, lãnh cảm, nghệ thuật phòng the, bệnh tình dục....

- tư vấn sức khỏe sinh sản, giới tính

- tư vấn trị liệu tâm lý

- Các vấn đề tâm lý khác như ly hôn, stress

Gọi -1900 68 50 để đặt lich tư vấn trực tiếp

Biểu giá tư vấn tại đây

Khách hàng tư vấn trực tuyến xem hướng dẫn tư vấn tại đây

Truyện hay

Truyện ngắn: Cái kính của gã bạn trai cũ

Truyện ngắn: Cái kính của gã bạn trai cũ

Có rất nhiều cách để chấm dứt một mối quan hệ, đặc biệt là kiểu quan hệ tình cảm nam nữ. Tôi vẫn hình dung mọi chuyện đơn giản thế này, hai cục nam châm điên cuồng hút nhau, rồi tới khi bản thân chúng mất đi lực hút, hoặc giả bi ai hơn cứ cho là... Đọc thêm

Banner